Người Mẹ Bồng Con
Một buổi trưa hè nóng bức. Những người
hành khách trên chuyến xe đò lặng lẽ nhìn con đường độc điệu. Cái nắng chói
chang và cuộc sống buồn tẻ như giam hãm mọi người trong một thứ thinh lặng nặng
nề.
Nhưng ở một trạm dừng nào đó, mọi người
bỗng ra khỏi sự thinh lặng của mình để đưa mắt nhìn về một người thiếu phụ trẻ
vừa mới bước lên xe. Chuyến xe từ từ chuyển bánh trở lại. Người thiếu phụ bắt
đầu cười và đùa giỡn với đứa con thơ dại chị đang bế trên tay. Cử chỉ của người
thiếu phụ, tiếng cười hồn nhiên của đứa bé đã thu hút sự chú ý của mọi hành
khách. Trong phút chốc một ngọn gió mát của hiếu kỳ của liên đới, của tham dự
và của chính sức sống đã đem lại một bầu khí tươi mát cho mọi người. Mọi người
như bừng tỉnh từ nỗi thinh lặng của oi bức, của ngái ngủ. Nơi đây, người ta
nghe có tiếng người bắt đầu nói chuyện. Nơi kia có tiếng người cười. Sự đối
thoại như một dòng điện chạy xuyên qua mọi người. Giờ thì chuyến đi không còn
là một cuộc độc hành buồn tẻ nữa.
Trên chiếc xe già cỗi và buồn tẻ của thế
giới, một người đàn bà đã bước lên: Tình Yêu và Sự Sống đã bừng dậy. Người đàn
bà đó chính là mẹ Maria. Thế giới bắt đầu đi vào một giai đoạn lịch sử mới kể từ
giây phút ấy. Mẹ đã bước lên chiếc xe cằn cỗi của thế giới cùng với Chúa Giêsu
để biến nó trở thành một cuộc hành trình vui tươi và đầy ý nghĩa.
Thiên Chúa đã không ngừng tạo dựng Mẹ
Maria như biểu tượng cao vời nhất của người phụ nữ, của người vợ, của người mẹ,
Ngài còn muốn cho chúng ta nhìn thấy nơi Mẹ con đường lý tưởng, mẫu gương lý
tưởng mà mỗi người phải noi theo để đạt đến cứu cánh vĩnh cửu.
Mẹ đã sinh ra như mọi người, Mẹ đã lớn
lên như mọi người, Mẹ đã sống cuộc sống con người như mọi người, nghĩa là Mẹ
cũng đã trải qua những tháng năm của buồn vui, của thử thách, của mất mát, cuộc
hành trình đó là bởi vì lúc nào Mẹ cũng sống kết hiệp với Chúa và tin tưởng ở
quyền năng yêu thương của Ngài. Mang Chúa Giêsu đến cho trần thế, Mẹ đã biến
cuộc hành trình buồn tẻ của thế giới thành một Ðại Lễ của gặp gỡ, của chia sẻ,
của hân hoan và tin tưởng. Từ nay, tuyến đường mà nhân loại đang đi kết thúc bằng
một điểm đến rõ rệt là chính Thiên Chúa.