L💖VE
Sunday, April 12, 2026
Monday, April 6, 2026

Friday, February 20, 2026
Monday, November 10, 2025
Friday, October 3, 2025

Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo …
Cuộc sống đói rách bơ vơ;
Hỏi ai ai cho nương nhờ !!!
Chuỗi ngày tăm tối bơ vơ…”
Đây là lời trong nhạc phẩm “Nó” của nhạc sĩ Anh Bằng. Một khúc ca như rút ruột, kể về phận đời cậu bé mồ côi, lang thang giữa phố phường, bị bỏ rơi giữa dòng đời nghiệt ngã. Nghe bài hát ấy, ta chạnh lòng thương xót, nhưng đồng thời cũng thấy thấp thoáng bóng dáng của biết bao phận đời hôm nay.
Phận của những con người bị bỏ rơi – đồng nghĩa với đói khát, tủi nhục, cô đơn. Nhưng bi kịch còn lớn hơn khi có những người bị bỏ rơi ngay trong chính mái ấm gia đình.
Tôi nhớ đến một ca khúc khác, “Bài không tên số 4”, kể về người con gái khóc cạn nước mắt, sống bên chồng mà vẫn cảm thấy cô đơn. Dù chung một mái nhà, nhưng họ chẳng trao hạnh phúc cho nhau, chỉ gieo khổ đau cho nhau. Đến nỗi người con gái ấy phải thốt lên:
“Mai về sau nước mắt có cạn,
Khi xa đời thương cho đàn con.
Triệu người quen có mấy người thân,
Khi lìa trần có mấy người đưa…”
Đáng sợ biết bao khi tình người trong gia đình – nơi lẽ ra phải chan chứa yêu thương – lại trở nên lạnh lẽo vô cảm. Có bao nhiêu gia đình hôm nay đã “cạn tình, cạn nghĩa”, vợ chồng lìa tan, con cái ly tán. Có bao nhiêu người bị chồng hay vợ bỏ mặc, để mặc cho nghiện ngập, chơi bời, lười biếng huỷ hoại hạnh phúc chung. Và cũng có biết bao phận người cô đơn, bị khinh khi, bị bỏ rơi ngay giữa những người ruột thịt của mình.
Là Kitô hữu, khi đọc Kinh Thánh, chúng ta nên tự hỏi: Tôi là ai trong câu chuyện về Lazaro và người phú hộ này?
Trong dụ ngôn “ông nhà giàu và anh Lazaro nghèo khó”, tôi thuộc về nhân vật nào?
Nếu là ông nhà giàu, hãy tạ ơn Chúa đã ban cho mình đủ đầy. Nhưng đồng thời, hãy cảnh giác trước căn bệnh vô cảm – chỉ biết lo “sáng sáng shopping, đêm đêm yến tiệc linh đình” mà không đoái hoài đến ai. Lời Kinh Thánh nhắc: “Hãy rộng lượng với kẻ nghèo hèn, đừng chần chừ khi phải bố thí. Hãy đón tiếp kẻ khó nghèo, vì họ túng quẫn, đừng để họ ra về tay trắng” (Hc 28, 8-9).
Nếu là người nghèo, hãy tin tưởng nơi Chúa. Chính Chúa Giêsu đã hứa: “Đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc… Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài” (Mt 6, 25-33).
Điều mà Chúa nhắc nhở chúng ta không hẳn là nghèo vật chất, nhưng còn là đói khát Lời Chúa. Có người cả đời đi lễ, nhưng chỉ “đứng ngoài cửa”, chưa bao giờ thực sự để Lời Chúa biến đổi đời mình. Sự đói khát tâm linh ấy khiến họ khó lòng được “ở trong lòng tổ phụ Abraham” đời sau.
Khác với ông nhà giàu trong dụ ngôn, Đức Giêsu không vô cảm. Ngài không bỏ mặc chúng ta trong cơn đói khát tâm linh. Ngài đã trao ban chính Thịt Máu mình nơi Thánh Thể – không phải là “những vụn bánh rơi vãi dưới bàn ăn”, mà là lương thực ban sự sống đời đời.
Trước Nhà Tạm, Ngài vẫn thì thầm mời gọi: “Hãy đến cùng Ta, hỡi những ai mang gánh nặng nề, Ta sẽ bổ sức cho các ngươi” (Mt 11,28).
Anh chị em thân mến, trong một xã hội ngày càng nhiều người vô cảm, vô tình, thậm chí vô nghĩa ngay với chính ruột thịt của mình, chúng ta – những môn đệ của Chúa – được mời gọi sống khác. Hãy để trái tim mình biết rung động trước nỗi khổ của tha nhân. Hãy biết chia sẻ, biết mở lòng, để “tình người” không cạn, và “tình Chúa” được lan tỏa trong đời.
Xin cho chúng ta luôn tìm được nơi Thánh Thể nguồn an ủi, và biết trở nên khí cụ yêu thương, để không ai trong gia đình, trong cộng đoàn, trong xã hội bị bỏ rơi, bị lãng quên. Amen.
Lm. TDT
Monday, September 8, 2025
Chữ độc nhất ấy, cố nhiên, phải làm sao diễn tả được hết mọi tư tưởng cao xa, tốt đẹp của văn sĩ.
Ý nghĩ ấy ngày đêm ám ảnh ông ta, làm cho ông ta mất ăn, mất ngủ. Làm thế nào viết được cuốn sách một chữ ấy?
Cuối cùng nhà văn kia đành ngồi khoanh tay bó gối, thở dài thất vọng... Tất cả những danh từ trên thế giới, không đủ cung cấp tài liệu, và ý nghĩa cho công việc ông ta dự định thực hiện.
Nhưng, cuốn sách một chữ ấy Thiên Chúa đã viết được. Chữ độc nhất, hàm súc mọi ý nghĩa, vừa hùng hồn, sâu rộng, vừa nhẹ nhàng ý nhị để diễn tả được những kỳ công kiệt tác trong vũ trụ. Tất cả những gì là tươi mát, là xinh đẹp, tất cả những gì là đáng quý chuộng, đáng yêu thương, đáng đòi hỏi, đáng tìm kiếm, đáng ước ao, đáng khát vọng.
Chữ ấy là: Maria! Tên của người Trinh Nữ đã được Thiên Chúa tuyển chọn và tô điểm cho cân xứng với thiên chức làm Mẹ Ngôi Hai Nhập Thể, cân xứng để trở nên vườn địa đàng thật hoàn hảo, thật sặc sỡ, thật kiều diễm để trong cung lòng của Maria, Thiên Chúa sẽ cử hành một lễ cưới long trọng, không phải giữa một người với một người, nhưng là giữa Thiên Chúa và nhân loại.
Ngày hôm nay toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng ngày chào đời của công trình tuyệt hảo ấy của Thiên Chúa. Hân hoan vì với tiếng khóc và nụ cười của em bé mang tên Maria này, vầng đông của lịch sử và công trình cứu rỗi của toàn thể nhân loại đã ló dạng.
Một ngày nọ, thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars, gặp trong nhà thờ một người đàn bà có vẻ đang đau khổ nhiều. Bà ta vừa trở thành góa phụ. Ông chồng đã rơi từ cầu xuống sông và bị chết đuối. Ông ta đã chết khi chưa kịp ăn năn thống hối. Do đó, đối với bà, ông chồng chắc chắn đã mất linh hồn.
Cha Vianney đã nhẹ nhàng đến gần, và được Chúa soi sáng, cha đã nói:
- Chồng bà đã được cứu thoát. Qúa ngạc nhiên và tỏ vẻ không tin, bà ta lại hỏi:
- Thưa cha, làm sao lại có thể như vậy? Cha Vianney cắt nghĩa:
- Có Chúa ở giữa chiếc cầu và dòng sông. Chồng bà đã cùng rơi với Chúa và khi rơi, ông đã làm hòa với Ngài.
- Nhưng làm sao có thể như vậy được? Bà vợ hỏi lại:
- Ðó là một ơn của Ðức Mẹ. Cha Vianney trả lời và cắt nghĩa tiếp:
- Vì một hôm, trên đường từ đồng về nhà, chồng bà đã hái một đóa hoa đem chưng trước tượng Ðức Mẹ ở bên đường. Ðức Mẹ có thể quên được cử chỉ tốt đẹp này sao?
Mừng ngày sinh nhật của Mẹ Maria hôm nay, chúng ta hãy quyết hái nhiều chiếc hoa xinh đẹp dâng kính Mẹ. Nhất là chúng ta hãy tiếp tục làm những việc đạo đức thông thường dâng kính Mẹ, như: lần hạt Mân Côi, đọc kinh truyền tin, nguyện kinh cầu. Nhưng chúng ta hãy làm những việc đạo đức thông thường ấy một cách phi thường. Có nghĩa là: miệng đọc, lòng suy và cố gắng đem ra thực hành trong đời sống, để cuộc đời của Ðức Mẹ, vốn đã trở nên một với cuộc đời của Chúa Giêsu, cũng được thể hiện trong cuộc sống của mỗi người trong chúng ta.
Sunday, July 27, 2025
Một hôm, nhân dịp lễ đăng quang của Nhật hoàng, với tư cách là một hiệp sĩ, người chồng cảm thấy có bổn phận phải về kinh đô để bái lạy quân vương. Sau khi đã làm xong nghĩa vụ của một hiệp sĩ, anh ghé ra chợ mua quà cho vợ con. Riêng cho người vợ, anh mua một tấm gương soi mặt bằng bạc...
Ðón nhận món quà, người đàn bà bỡ ngỡ vô cùng: chị chưa bao giờ trông thấy một tấm gương, chị chưa một lần nhìn thấy mặt mình. Do đó, vừa nhìn thấy mặt mình trong gương, người vợ mới ngạc nhiên hỏi chồng: "Người đàn bà này là ai?". Người đàn ông mỉm cười đáp: "Mình không đoán được đó là gương mặt kiều diễm của mình sao?".
Một thời gian sau, người đàn bà lâm bệnh nặng. Trước khi chết, bà cầm tay đứa con gái và nói nhỏ: "Mẹ không còn sống trên mặt đất này nữa. Sáng chiều, con hãy nhìn vào tấm gương này và sẽ thấy mẹ".
Sau khi người mẹ qua đời, sớm tối, lúc nào đứa con gái ngây ngô cũng nhìn vào tấm gương và nói chuyện với chính hình ảnh của nó. Nó nói chuyện với hình trong tấm gương như với chính mẹ nó.
Ngày kia, bắt gặp đứa con gái đáng nói chuyện với chính mình nó trong tấm gương, người cha tra hỏi, đứa con gái mới trả lời: "Ba nhìn kìa, mẹ con không có vẻ mệt mỏi và xanh xao như lúc bị bệnh. Mẹ lúc nào cũng trẻ và cũng mỉm cười với con".
Nghe thế, người đàn ông không cầm nổi nước mắt, nhưng không muốn cho nó biết sự thật, ông nói với nó: "Nếu con nhìn vào gương để thấy mẹ con, thì ba cũng nhìn vào con để thấy mẹ con".
Tha nhân chính là tấm gương phản chiếu gương mặt
của chúng ta. Khi chúng ta lạc quan, khi chúng ta vui tươi, khi chúng ta yêu
đời, khi chúng ta hòa nhã chúng ta sẽ nhận ra nét đó trên khuôn mặt của những
người xung quanh. Trái lại, khi chúng ta cau có, khi chúng ta giận dữ, khi
chúng ta buồn phiền, khi chúng ta thất vọng, chúng ta cũng sẽ thấy được những
nét ấy trên gương mặt của người khác...
Tha nhân cũng chính là hình ảnh của Thiên Chúa.
Nếu đứa con có thể nhìn thấy gương mặt khỏe mạnh, vui tươi của người mẹ trong
tấm gương, nếu người cha nhìn thấy hình ảnh của người vợ trong đứa con, thì với
ánh mắt của tin yêu chúng ta cũng có thể nhìn thấy gương mặt Tình Yêu của Thiên
Chúa trong mọi người.
Có Thiên Chúa trong ánh mắt, nhìn thấy Thiên
Chúa trong mọi người, chúng ta sẽ thấy rằng đời có ý nghĩa, tha nhân không phải
là hỏa ngục đáng xa lánh...
Chúng ta hãy nhìn vào tấm gương của tha nhân với
nụ cười của trẻ thơ để luôn luôn nhận ra được bộ mặt Tình Yêu của Thiên Chúa
trong mọi người.
Thánh Giá Tha Tội Có rất nhiều giai thoại kể về những tượng thánh giá cổ xưa... Tại một nhà thờ bên Tây Ban Nha, có một tượng thánh giá cổ r...
-
Happy Saint Valentine’s Day The history of Valentine’s Day As with most holidays in the western world, Valentine’s Day is an occasion that...
-
Hoàng Tử Và Cậu Bé Nghèo Văn hào Anh Mark Twain cách đây ba thế kỷ, có viết một quyển tiểu thuyết mang tựa đề "Hoàng tử và cậu bé ngh...
-
God Bless America! I have to believe God has a plan for America, just as He does for Israel, I think He had a plan for America in the early ...






