YÊU CHÚA -💖-YÊU NGƯỜI

Sunday, April 12, 2026

Thánh Giá Tha Tội
Có rất nhiều giai thoại kể về những tượng thánh giá cổ xưa... Tại một nhà thờ bên Tây Ban Nha, có một tượng thánh giá cổ rất đặc biệt. Cánh tay trái của Chúa Giêsu vẫn còn đóng vào gỗ giá, nhưng cánh tay mặt thì rời ra và đưa đến phía trước trong tư thế ban phép lành.
Người Tây Ban Nha kể về nguồn gốc của tượng thánh giá này như sau: Một hôm có một tội nhân đến xưng tội với vị linh mục chính xứ ngay dưới cây thánh giá này. Như thường lệ, mỗi khi giải tội cho một tội nhân có quá nhiều tội nặng, vị linh mục này tthường tỏ ra rất nghiêm khắc. Ngài ra việc đền tội nặng cũng như ngăm đe nhiều điều.Tội nhân ra về, lòng cảm thấy nhẹ nhàng. Nhưng tính nào tật ấy, không bao lâu, người đó sa ngã lại. Lần này, sau khi anh xưng thú tội lỗi, vị linh mục lại đe dọa như sau: "Ðây là lần cuối cùng tôi giải tội cho ông".
Nhiều tháng trôi qua, tội nhân lại đến quỳ dưới chân linh mục cũng bên dưới cây thánh giá và lại xin ơn tha thứ một lần nữa. Nhưng lần này, vị linh mục đã dứt khoát. Ngài trả lời: "Ông đừng có đùa với Chúa. 
Tôi không thể ban phép giải tội cho ông nữa".
Nhưng lạ lùng thay, khi vị linh mục vừa khước từ tội nhân, thì ông bỗng nghe một tiếng thì thầm từ bên thánh giá. Bàn tay phải của Chúa Giêsu bỗng được rút ra khỏi thánh giá và ban phép lành cho hối nhân. Và vị linh mục nghe được tiếng thì thầm ấy như sau: "Chính ta là người đã đổ máu ra cho người này, chứ không phải ngươi".
Từ đó, bàn tay phải của Chúa Giêsu cứ ở mãi trong tư thế ấy, như không ngừng mời gọi con người đến để ban ơn tha thứ...
Kinh Thánh thuật lại rằng trong cuộc hành trình tiến về đất hứa, khi đi qua giữa sa mạc, dân Israel đã bị rắn cắn. Môi sen đã sai đúc một con rắn đồng và treo lên một ngọn cây để tất cả những ai bị rắn cắn, nhìn vào con rắn đồng ấy đều được chữa lành...
Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta nhìn lên thập giá của Ngài.
Nhìn lên thập giá của Ngài để thấy được án phạt của tội lỗi.
Nhìn lên thập giá để thấy được tình yêu bao la của Chúa.
Phải, bên kia sự độc ác của tội lỗi, Chúa Giêsu chỉ muốn chúng ta nhìn thấy được tình yêu của Thiên Chúa: một tình yêu không ngừng tha thứ, một tình yêu vượt lên trên mọi tư tưởng, mọi tiêu chuẩn phán đoán, mọi khát vọng của chúng ta.
Nhìn lên thập giá Chúa không phải để thất vọng vì gánh nặng của tội lỗi, mà trái lại để cảm mến được hồng ân bao la của Chúa, để cho tâm hồn được phấn khởi, tin yêu hơn...
Nhìn lên thập giá Chúa để cảm mến được ơn tha thứ của Ngài, chúng ta cũng được mời gọi để cảm thông, để tha thứ hơn đối với người anh em của chúng ta. Càng nhận ra được tình yêu tha thứ của Chúa, chúng ta còn được mời để gọi tha thứ nhiều hơn. Còn tha thứ nhiều hơn, chúng ta còn dễ cảm mến được ơn tha thứ của Chúa...

Monday, April 6, 2026

Chúa Phục Sinh
Vang khúc khải hoàn ca, mừng đại thắng
Con Chúa Trời đã hiển hách thành công
Vị Cứu Tinh bày chiến tích oai hùng:
Cây thập tự, nơi chính Người tự hiến!
Xưa nguyên tổ nghe Xa-tan nguỵ biện
Trái cấm vừa ăn, án tử mắc vào
Hoá Công liền quyết định sẽ trồng cao
Cây thập tự thế vào cây nguyền rủa.
Mưu độc dữ sánh làm sao mưu Chúa!
Trong chương trình Người cứu độ sinh linh
Đã tìm ra thần dược rất tài tình
Là cây gỗ chính quỷ dùng giết hại.
 Chúa Ngôi Cha, khi đến thời đến buổi
Gửi Chúa Con, Đấng sáng tạo vũ hoàn
Tự cõi trời xuống thế giữa phàm nhân
Ngôi Thiên Tử sinh làm con Trinh Nữ.
 Người đã muốn ba mươi năm cứu độ
Kết thúc bằng Mùa Khổ Nạn Vượt Qua
Và này đây, trên thập tự chói loà,
Chiên Thiên Chúa đã dâng mình tế lễ.
Câu tán tụng hoà muôn kinh trọng thể
Con khấu đầu thượng tiến Chúa Ba Ngôi
Đã đổ hồng ân cứu chuộc loài người
Muôn muôn thuở xin dâng lời vinh chúc!
Một linh mục Brazil thuật lại một kinh nghiệm Phục Sinh của mình như sau: "Mỗi ngày, khi đi ngang qua một con đường ở Rio de Janeiro, tôi đều thấy một người đàn ông còn trẻ ngồi dựa lưng vào tường, chìa tay xin ăn. Ông ta không đi được vì đôi chân bị tật. Vì qua lại khá thường, nên sự hiện diện và số phận của người ăn xin què quặt không làm tôi bận tâm suy nghĩ: thế nào là không đi được".
Nhưng một ngày kia, số phận của ông ta bỗng đánh động tâm hồn tôi mãnh liệt. Nhất là khi dừng lại đằng xa quan sát tôi thấy có bao nhiêu người đi ngang qua mà hình như không trông thấy ông. Tôi quyết định đến nói chuyện và hỏi ông: "Ông có thể đứng dậy được không? Ông có muốn đi không?". Ông ta đưa cặp mắt mệt mỏi nhìn tôi dò xét và khi đọc được sự thành thật trên khuôn mặt của tôi, ông ta nói: "Tôi luôn luôn hy vọng là một ngày nào đó cuộc đời tôi sẽ đổi mới. Dĩ nhiên tôi sẽ đi được nhưng chi phí mua sắm những dụng cụ quá đắt làm sao tôi với tới. Vì thế không còn cách nào hơn là đành quên giấc mơ có thể đi được".
Nghe xong tâm sự của ông, tôi xiết chặt tay ông giã từ và hứa: "Một ngày gần đây, giấc mơ của ông sẽ thành sự thật".
Trong bài giảng thánh lễ Chúa Nhật sau đó, tôi thuật về số phận của ông ăn mày và đề nghị cộng đoàn hãy làm một cái gì để giúp ông ta. Một cuộc lạc quyên được tổ chức và tôi vui mừng khi thấy số tiền quyên góp được vượt quá chi phí của cặp nạng và đôi chân nhân tạo. Người hành khất càng hân hoan hơn khi tôi báo tin mừng: ông được chuyên chở ngay đến một bệnh viện đặc biệt và trong những tuần lễ kế tiếp, ông cố gắng tập đi đứng một mình.
Lễ Phục Sinh đến. Tôi đi mời ông dự lễ và dành cho ông một chỗ đặc biệt gần bàn thờ. Trong bài giảng hôm ấy, tôi lại đề cập về ông đại ý như sau: "Chúa Giêsu đã Phục Sinh để sống một cuộc sống mới. Ngài sẵn sàng ban cho chúng ta thông phần vào khả năng trao tặng nhau những cuộc sống mới. Nhờ lòng hảo tâm của anh chị em, ông bạn của chúng ta đã được ban cho một cuộc sống mới". Nói đến đây, tôi mời ông đứng dậy để giới thiệu ông với cộng đoàn mà kể từ nay ông đã trở nên một phần tử. Ông đứng dậy và chống nạng đi trước mặt mọi người. Tôi cảm thấy bầu khí nhà thờ lúc ấy tràn đầy sức sống".
Tin mừng thuật lại như sau: sau mẻ lưới đầy cá, Chúa Giêsu mời các môn đệ cùng điểm tâm với Ngài và Ngài đã cầm lấy bánh và cá trao cho các ông ăn. Phần các môn đệ, tuy không giám hỏi, nhưng họ biết rõ đó là Ngài. Ðây là phương thế Chúa Giêsu tiếp tục hiện diện giữa những kẻ tin vào Ngài trải qua mọi thời đại: tự nhiên như trong một bữa ăn thân mật, nhưng muốn cảm nghiệm sự hiện diện của Ngài, chúng ta phải noi gương Ngài chia sẻ cho nhau tất cả những gì mình có.
***************
Hãy Làm Một Cái Gì Ðẹp 
Cho Thiên Chúa
Mẹ Têrêxa Calcutta thường hay nói: "Hãy làm một cái gì tốt đẹp cho Chúa". Câu nói của Mẹ đã được ký giả Muggerridge lấy làm tựa đề của cuốn phim thời sự về Mẹ và các nữ tu của Mẹ. "Hãy làm một cái gì tốt đẹp cho Thiên Chúa": đó phải là câu tâm niệm mà người Kitô thốt lên khi vừa thức giấc đón chào một ngày mới.
"Hãy làm một cái gì tốt đẹp cho Thiên Chúa" bằng cách dâng lên Ngài hy sinh trong những công việc nhỏ bé hằng ngày.
"Hãy làm một cái gì tốt đẹp cho Thiên Chúa" bằng cách dâng lên Ngài hy sinh trong những công việc nhỏ bé hằng ngày.
"Hãy làm một cái gì tốt đẹp cho Thiên Chúa" bằng những cử chỉ quảng đại, hy sinh phục vụ đối với những người cùng khổ nhất trong xã hội.
"Hãy làm một cái gì tốt đẹp cho Thiên Chúa" bằng cách sống tử tế và không ngừng tha thứ cho những người xúc phạm đến mình.
"Hãy làm một cái gì tốt đẹp cho Thiên Chúa" bằng chứng tích của một cuộc sống đầy lạc quan và vui tươi ngay cả khi chỉ gặp toàn đau khổ, thử thách...🙏💖

Friday, February 20, 2026

 
HOÁN CẢI ĐỂ ĐƯỢC CỨU
“Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.” (Mt 6,18)
 Suy niệm: Mùa Chay là dịp để chúng ta nhìn lại thân phận thụ tạo của mình. Con người là thụ tạo được Thiên Chúa dựng nên theo hình ảnh của Người, nhưng đã bị tội lỗi làm cho hư hoại và phải chết. Chúng ta cần được Chúa cứu và chỉ có Chúa mới cứu được con người. Để nhận được Ơn Cứu độ, con người cần biết hoán cải và nhìn nhận tội lỗi của mình. Vì thế, sám hối, ăn chay, hy sinh, quyết tâm từ bỏ tội lỗi, làm việc bác ái… là cách chúng ta bày tỏ lòng khao khát được Thiên Chúa Thương Xót. Chỉ trong chay tịnh và cầu nguyện, con người mới đối diện với sự thật về mình và gặp được Thiên Chúa. Nhờ cái chết và phục sinh của Đức Giê-su, chúng ta tin tưởng và hy vọng được Chúa giải thoát khỏi tội lỗi và được tự do để yêu thương.
 “Hãy xé lòng, đừng xé áo”, là thái độ chúng ta cần có trong Mùa Chay. Bạn được mời gọi sống trong thinh lặng nhiều hơn, để cầu nguyện và để nhận ra tội lỗi của mình đã gây ra những đổ vỡ trong tương quan với Chúa và với người khác; để biết xin Chúa tha thứ và mong muốn mình được thay đổi. Trong thinh lặng, bạn sẽ nghe được tiếng Chúa, được Ngài dạy cho biết bạn phải thay đổi ra sao và biết sống yêu thương thế nào.
Điều gì đang cản trở, khiến bạn khó hòa giải với một người trong gia đình hay người thân quen của mình?
Sống Lời Chúa: Quyết tâm làm hòa với một người mình đang vướng mắc (nếu có) và dọn mình để xưng tội trong Mùa Chay.
Lạy Chúa, xin cho con biết thật lòng ăn ăn về những tội mình đã phạm, và xin dạy con biết sống yêu thương như Chúa. Amen.
💖💖💖
Jesus said to his disciples:
"Be merciful, just as your Father is merciful.
"Stop judging and you will not be judged.
Stop condemning and you will not be condemned.
Forgive and you will be forgiven.
Give and gifts will be given to you;
a good measure, packed together, shaken down, and overflowing,
will be poured into your lap.
For the measure with which you measure
will in return be measured out to you."

Monday, November 10, 2025

Hôm Nay Là Ngày Của Chúa
Khi Ðức Gioan 23 lâm bệnh lần cuối, không biết vì lý do gì mà các bác sĩ muốn dấu nhẹm sự nguy kịch của căn bệnh, họ bảo ngài chỉ bị chứng lở bao tử. Nhưng Ðức Gioan 23 biết rõ bệnh tình của mình hơn ai hết, vì thế ngài nói: "Tôi đã dọn sẵn hành trang".
Ông Giacômô Manzu, một nhà điêu khắc nổi tiếng người ý viết hồi ký về những giây phút sau hết của cuộc đời Ðức Gioan 23 như sau: Vào ngày cuối cùng của chuỗi ngày đau đớn kéo dài, linh mục Capovilla, bí thư riêng của Ðức Thánh Cha đến bên giường bệnh, hôn tay bệnh nhân và hỏi xem ngài thấy thế nào. Ðức Gioan 23 trả lời: "Tôi cảm thấy trong mình khỏe khoắn và an bình như thể tôi đang ở trong Chúa. Nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy hơi lo".
Linh mục Capovilla thưa: "Xin cha đừng lo. Những người phải lo là chính chúng con, vì con đã nói chuyện với bác sĩ...". Ðức Gioan 23 ngắt lời hỏi: "Họ đã nói với con những gì?".
Nghẹn ngào, linh mục bí thư của ngài nói: "Thưa Ðức Thánh Cha, con muốn nói với cha sự thật: hôm nay là ngày của Chúa. Hôm nay cha sẽ được về Thiên Ðàng".
Nói xong, linh mục bí thư quỳ xuống bên giường, hai tay bưng mặt khóc. Vài phút nặng nề trôi qua, bỗng cha cảm thấy một bàn tay âu yếm xoa đầu mình và nghe một giọng ôn tồn nói: "Hãy ngước mắt nhìn lên. Bình thường, người bí thư của tôi rất mạnh mẽ, can đảm, nhưng bây giờ phải trở nên mềm nhũn. Cha đã nói với người bề trên của cha những lời hay đẹp nhất mà con người có thể nghe từ miệng của một linh mục: Hôm nay cha sẽ được vào Thiên Ðàng".
Chúng ta đang sống trong tháng 11:
- Ðây là tháng Giáo Hội dành riêng để tưởng nhớ đến những người quá cố.
- Ðây là tháng chúng ta đặc biệt có dịp để báo hiếu cho ông bà, tổ tiên, tháng để trả nghĩa cho cha mẹ, anh chị em, bà con thân thuộc đã qua đời bằng những kinh nguyện, bằng những chuỗi lần sốt sắng, nhất là bằng cách siêng năng tham dự tích cực và cố gắng sống thành lễ để thực hành những công việc bác ái như thánh lễ đòi hỏi.
Nhưng, vào tháng 11 hằng năm, Giáo Hội cũng muốn nhắc nhở chúng ta phải nhớ bến bờ chúng ta phải tới, nhắc nhở khúc quẹo ngoặt nhất trong đời chúng ta sẽ phải đi.
- Ðó là từ giã cõi đời.
- Ðó là nhắm mắt xuôi tay.
- Ðó là sự thật: ai trong chúng ta cũng phải chết.
Ước gì chúng ta có được sự bình thản trong giờ lâm tử như Ðức Gioan 23. Ước gì, như ngài, chúng ta có được sự bình an trong tâm hồn và có niềm hy vọng để tin tưởng rằng: lời Chúa Giêsu phán với người trộm lành cũng được áp dụng cho chúng ta: "Hôm nay con sẽ được cùng Ta về Thiên Ðàng".
Nhưng, nếu Thiên Ðàng là bến bờ, là Ðức Mến, thì cuộc sống của chúng ta phải định hướng theo đó.
Nếu Thiên Chúa là cùng đích của giây phút cuối cùng, thì trong những chuỗi ngày sống, chúng ta cũng phải hướng mục và xây dựng theo tiêu chuẩn đó.
💖************💖
Thánh Phaolô viết: "Ra khỏi thân xác này và về quê với Chúa là điều hạnh phúc".
Thánh Gioan viết thêm: "Thiên Đàng là nơi sẽ không có sự chết, không còn than khóc đau thương nữa". Và ngài còn ghi thêm: "Không còn có đêm tối trên thiên đàng, đó là tin mừng cho những ai chờ đợi mãi cho trời mau sáng, thiên đàng sẽ không còn những cuộc từ biệt, cũng không có nước mắt chia ly nữa".
Chúa Giêsu đã hứa: "Ta sẽ đi dọn sẵn ch cho các con, rồi Ta sẽ trở lại đem các con đi với Ta, để Ta ở đâu các con cũng sẽ ở đó".
Thiên đàng không phải một nơi mà những người mê tín bày vẽ ra, nhưng chính là nơi Chúa đã hứa ban cho những người tin Ngài. Lời hứa của Chúa không bao giờ sai lệch, vì vậy thiên đàng là nơi mà có Chúa làm chủ và không có tội ác cũng không có ma quỉ tác hại.
Thiên đàng có thể chính là mặt đất nếu Chúa có mặt tại đó. Thiên đàng cũng có thể chính là tâm hồn ta nếu nơi ấy Chúa hoàn toàn làm chủ. Tiếc thay ngày nay chúng ta chỉ mới thấy một vài hé mở của thiên đàng trong đời sống. Vì cuộc đời còn ô nhiễm tội ác, vì đường đời còn xa xôi, vì chúng ta vẫn còn bước đi trên mặt đất này.
Nhưng đến một ngày chúng ta sẽ được ở với Chúa mãi mãi, đó là nơi thiên đàng phúc lạc. Chúng tôi ước mong tất cả mọi người chúng ta đều sống ở trong nơi có Chúa làm chủ, không có tội ác, không có hư hoại của thân xác, và không có ma quỉ quấy rối làm hại.
Ðó chính là sự thật, đó chính là mục đích của cuộc đời khi chúng ta đặt trọn niềm tin nơi Chúa Giêsu. 

Friday, October 3, 2025

Đừng Để💖Vô Cảm
Có một bài hát quen thuộc với lời ca như sau:
“Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ;
Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo …
Cuộc sống đói rách bơ vơ;
Hỏi ai ai cho nương nhờ !!!
Chuỗi ngày tăm tối bơ vơ…”

Đây là lời trong nhạc phẩm “” của nhạc sĩ Anh Bằng. Một khúc ca như rút ruột, kể về phận đời cậu bé mồ côi, lang thang giữa phố phường, bị bỏ rơi giữa dòng đời nghiệt ngã. Nghe bài hát ấy, ta chạnh lòng thương xót, nhưng đồng thời cũng thấy thấp thoáng bóng dáng của biết bao phận đời hôm nay.
Phận của những con người bị bỏ rơi – đồng nghĩa với đói khát, tủi nhục, cô đơn. Nhưng bi kịch còn lớn hơn khi có những người bị bỏ rơi ngay trong chính mái ấm gia đình.
Tôi nhớ đến một ca khúc khác, “Bài không tên số 4”, kể về người con gái khóc cạn nước mắt, sống bên chồng mà vẫn cảm thấy cô đơn. Dù chung một mái nhà, nhưng họ chẳng trao hạnh phúc cho nhau, chỉ gieo khổ đau cho nhau. Đến nỗi người con gái ấy phải thốt lên:
Mai về sau nước mắt có cạn,
Khi xa đời thương cho đàn con.
Triệu người quen có mấy người thân,
Khi lìa trần có mấy người đưa…

Đáng sợ biết bao khi tình người trong gia đình – nơi lẽ ra phải chan chứa yêu thương – lại trở nên lạnh lẽo vô cảm. Có bao nhiêu gia đình hôm nay đã “cạn tình, cạn nghĩa”, vợ chồng lìa tan, con cái ly tán. Có bao nhiêu người bị chồng hay vợ bỏ mặc, để mặc cho nghiện ngập, chơi bời, lười biếng huỷ hoại hạnh phúc chung. Và cũng có biết bao phận người cô đơn, bị khinh khi, bị bỏ rơi ngay giữa những người ruột thịt của mình.
Là Kitô hữu, khi đọc Kinh Thánh, chúng ta nên tự hỏi: Tôi là ai trong câu chuyện về 
Lazaro và người phú hộ này?
Trong dụ ngôn “ông nhà giàu và anh Lazaro nghèo khó”, tôi thuộc về nhân vật nào?
Nếu là ông nhà giàu, hãy tạ ơn Chúa đã ban cho mình đủ đầy. Nhưng đồng thời, hãy cảnh giác trước căn bệnh vô cảm – chỉ biết lo “sáng sáng shopping, đêm đêm yến tiệc linh đình” mà không đoái hoài đến ai. Lời Kinh Thánh nhắc: “Hãy rộng lượng với kẻ nghèo hèn, đừng chần chừ khi phải bố thí. Hãy đón tiếp kẻ khó nghèo, vì họ túng quẫn, đừng để họ ra về tay trắng” (Hc 28, 8-9).
Nếu là người nghèo, hãy tin tưởng nơi Chúa. Chính Chúa Giêsu đã hứa: “Đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc… Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài” (Mt 6, 25-33).
Điều mà Chúa nhắc nhở chúng ta không hẳn là nghèo vật chất, nhưng còn là đói khát Lời Chúa. Có người cả đời đi lễ, nhưng chỉ “đứng ngoài cửa”, chưa bao giờ thực sự để Lời Chúa biến đổi đời mình. Sự đói khát tâm linh ấy khiến họ khó lòng được “ở trong lòng tổ phụ Abraham” đời sau.
Khác với ông nhà giàu trong dụ ngôn, Đức Giêsu không vô cảm. Ngài không bỏ mặc chúng ta trong cơn đói khát tâm linh. Ngài đã trao ban chính Thịt Máu mình nơi Thánh Thể – không phải là “những vụn bánh rơi vãi dưới bàn ăn”, mà là lương thực ban sự sống đời đời.
Trước Nhà Tạm, Ngài vẫn thì thầm mời gọi: “Hãy đến cùng Ta, hỡi những ai mang gánh nặng nề, Ta sẽ bổ sức cho các ngươi” (Mt 11,28).
Anh chị em thân mến, trong một xã hội ngày càng nhiều người vô cảm, vô tình, thậm chí vô nghĩa ngay với chính ruột thịt của mình, chúng ta – những môn đệ của Chúa – được mời gọi sống khác. Hãy để trái tim mình biết rung động trước nỗi khổ của tha nhân. Hãy biết chia sẻ, biết mở lòng, để “tình người” không cạn, và “tình Chúa” được lan tỏa trong đời.
Xin cho chúng ta luôn tìm được nơi Thánh Thể nguồn an ủi, và biết trở nên khí cụ yêu thương, để không ai trong gia đình, trong cộng đoàn, trong xã hội bị bỏ rơi, bị lãng quên. Amen.
Lm. TDT

Monday, September 8, 2025

Happy Birthday Mother Mary
From Your Loving Children
Cuốn Sách Một Chữ
Người ta kể chuyện rằng: ngày kia một văn sĩ bỗng nảy sinh ra một ý kiến ngộ nghĩnh. Ông ta muốn viết một cuốn sách. Mà cuốn sách ấy, ông muốn làm sao cho nó không được dài quá một trang. Cuốn sách một trang này lại phải làm sao cho nó không được dài quá một dòng. Dòng ấy phải làm sao cho nó chỉ vỏn vẹn có một chữ.
Chữ độc nhất ấy, cố nhiên, phải làm sao diễn tả được hết mọi tư tưởng cao xa, tốt đẹp của văn sĩ.
Ý nghĩ ấy ngày đêm ám ảnh ông ta, làm cho ông ta mất ăn, mất ngủ. Làm thế nào viết được cuốn sách một chữ ấy?
Cuối cùng nhà văn kia đành ngồi khoanh tay bó gối, thở dài thất vọng... Tất cả những danh từ trên thế giới, không đủ cung cấp tài liệu, và ý nghĩa cho công việc ông ta dự định thực hiện.
Nhưng, cuốn sách một chữ ấy Thiên Chúa đã viết được. Chữ độc nhất, hàm súc mọi ý nghĩa, vừa hùng hồn, sâu rộng, vừa nhẹ nhàng ý nhị để diễn tả được những kỳ công kiệt tác trong vũ trụ. Tất cả những gì là tươi mát, là xinh đẹp, tất cả những gì là đáng quý chuộng, đáng yêu thương, đáng đòi hỏi, đáng tìm kiếm, đáng ước ao, đáng khát vọng.
Chữ ấy là: Maria! Tên của người Trinh Nữ đã được Thiên Chúa tuyển chọn và tô điểm cho cân xứng với thiên chức làm Mẹ Ngôi Hai Nhập Thể, cân xứng để trở nên vườn địa đàng thật hoàn hảo, thật sặc sỡ, thật kiều diễm để trong cung lòng của Maria, Thiên Chúa sẽ cử hành một lễ cưới long trọng, không phải giữa một người với một người, nhưng là giữa Thiên Chúa và nhân loại.

Ngày hôm nay toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng ngày chào đời của công trình tuyệt hảo ấy của Thiên Chúa. Hân hoan vì với tiếng khóc và nụ cười của em bé mang tên Maria này, vầng đông của lịch sử và công trình cứu rỗi của toàn thể nhân loại đã ló dạng.
Một ngày nọ, thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars, gặp trong nhà thờ một người đàn bà có vẻ đang đau khổ nhiều. Bà ta vừa trở thành góa phụ. Ông chồng đã rơi từ cầu xuống sông và bị chết đuối. Ông ta đã chết khi chưa kịp ăn năn thống hối. Do đó, đối với bà, ông chồng chắc chắn đã mất linh hồn.
Cha Vianney đã nhẹ nhàng đến gần, và được Chúa soi sáng, cha đã nói:
- Chồng bà đã được cứu thoát. Qúa ngạc nhiên và tỏ vẻ không tin, bà ta lại hỏi:
- Thưa cha, làm sao lại có thể như vậy? Cha Vianney cắt nghĩa:
- Có Chúa ở giữa chiếc cầu và dòng sông. Chồng bà đã cùng rơi với Chúa và khi rơi, ông đã làm hòa với Ngài.
- Nhưng làm sao có thể như vậy được? Bà vợ hỏi lại:
- Ðó là một ơn của Ðức Mẹ. Cha Vianney trả lời và cắt nghĩa tiếp:
- Vì một hôm, trên đường từ đồng về nhà, chồng bà đã hái một đóa hoa đem chưng trước tượng Ðức Mẹ ở bên đường. Ðức Mẹ có thể quên được cử chỉ tốt đẹp này sao?
Mừng ngày sinh nhật của Mẹ Maria hôm nay, chúng ta hãy quyết hái nhiều chiếc hoa xinh đẹp dâng kính Mẹ. Nhất là chúng ta hãy tiếp tục làm những việc đạo đức thông thường dâng kính Mẹ, như: lần hạt Mân Côi, đọc kinh truyền tin, nguyện kinh cầu. Nhưng chúng ta hãy làm những việc đạo đức thông thường ấy một cách phi thường. Có nghĩa là: miệng đọc, lòng suy và cố gắng đem ra thực hành trong đời sống, để cuộc đời của Ðức Mẹ, vốn đã trở nên một với cuộc đời của Chúa Giêsu, cũng được thể hiện trong cuộc sống của mỗi người trong chúng ta.

Sunday, July 27, 2025

Thiên Chúa Trong Ánh Mắt
   Theo một câu chuyện cổ tích của người Nhật Bản, ngày xưa, có một đôi vợ chồng sống rất hạnh phúc bên cạnh một đứa con gái nhỏ. Người chồng là một hiệp sĩ samourai, nhưng anh chỉ sống khiêm tốn trong một khu vườn nhỏ ở đồng quê. Người vợ là một người trầm lặng đến độ nhút nhát. Chị không bao giờ muốn ra khỏi nhà.
   Một hôm, nhân dịp lễ đăng quang của Nhật hoàng, với tư cách là một hiệp sĩ, người chồng cảm thấy có bổn phận phải về kinh đô để bái lạy quân vương. Sau khi đã làm xong nghĩa vụ của một hiệp sĩ, anh ghé ra chợ mua quà cho vợ con. Riêng cho người vợ, anh mua một tấm gương soi mặt bằng bạc...
Ðón nhận món quà, người đàn bà bỡ ngỡ vô cùng: chị chưa bao giờ trông thấy một tấm gương, chị chưa một lần nhìn thấy mặt mình. Do đó, vừa nhìn thấy mặt mình trong gương, người vợ mới ngạc nhiên hỏi chồng: "Người đàn bà này là ai?". Người đàn ông mỉm cười đáp: "Mình không đoán được đó là gương mặt kiều diễm của mình sao?".
   Một thời gian sau, người đàn bà lâm bệnh nặng. Trước khi chết, bà cầm tay đứa con gái và nói nhỏ: "Mẹ không còn sống trên mặt đất này nữa. Sáng chiều, con hãy nhìn vào tấm gương này và sẽ thấy mẹ".
Sau khi người mẹ qua đời, sớm tối, lúc nào đứa con gái ngây ngô cũng nhìn vào tấm gương và nói chuyện với chính hình ảnh của nó. Nó nói chuyện với hình trong tấm gương như với chính mẹ nó.
   Ngày kia, bắt gặp đứa con gái đáng nói chuyện với chính mình nó trong tấm gương, người cha tra hỏi, đứa con gái mới trả lời: "Ba nhìn kìa, mẹ con không có vẻ mệt mỏi và xanh xao như lúc bị bệnh. Mẹ lúc nào cũng trẻ và cũng mỉm cười với con".
   Nghe thế, người đàn ông không cầm nổi nước mắt, nhưng không muốn cho nó biết sự thật, ông nói với nó: "Nếu con nhìn vào gương để thấy mẹ con, thì ba cũng nhìn vào con để thấy mẹ con".

Tha nhân chính là tấm gương phản chiếu gương mặt của chúng ta. Khi chúng ta lạc quan, khi chúng ta vui tươi, khi chúng ta yêu đời, khi chúng ta hòa nhã chúng ta sẽ nhận ra nét đó trên khuôn mặt của những người xung quanh. Trái lại, khi chúng ta cau có, khi chúng ta giận dữ, khi chúng ta buồn phiền, khi chúng ta thất vọng, chúng ta cũng sẽ thấy được những nét ấy trên gương mặt của người khác...

Tha nhân cũng chính là hình ảnh của Thiên Chúa. Nếu đứa con có thể nhìn thấy gương mặt khỏe mạnh, vui tươi của người mẹ trong tấm gương, nếu người cha nhìn thấy hình ảnh của người vợ trong đứa con, thì với ánh mắt của tin yêu chúng ta cũng có thể nhìn thấy gương mặt Tình Yêu của Thiên Chúa trong mọi người.

Có Thiên Chúa trong ánh mắt, nhìn thấy Thiên Chúa trong mọi người, chúng ta sẽ thấy rằng đời có ý nghĩa, tha nhân không phải là hỏa ngục đáng xa lánh...

Chúng ta hãy nhìn vào tấm gương của tha nhân với nụ cười của trẻ thơ để luôn luôn nhận ra được bộ mặt Tình Yêu của Thiên Chúa trong mọi người.

Thánh Giá Tha Tội Có rất nhiều giai thoại kể về những tượng thánh giá cổ xưa... Tại một nhà thờ bên Tây Ban Nha, có một tượng thánh giá cổ r...